đọc và suy ngẫm

Đây có thể là bài viết cuối cùng của Bloger No0nE- bài viết làm thay đổi một con người. Bạn đọc có thể PM hoặc viết bài bình luận XPAM tho...


Đây có thể là bài viết cuối cùng của Bloger No0nE- bài viết làm thay đổi một con người. Bạn đọc có thể PM hoặc viết bài bình luận XPAM thoải mái.

Hôm nay, một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác có một con người lại không bình thường chút nào. Đó là ai- chính là NoOnE hôm nay đi kiểm tra TOÁN CAO CẤP nhưng No0nE không làm bài- vì sao ư vì có làm No0nE cũng không qua được- có qua thì cũng không khà hơn điểm D được- tất cả các bài thi của No0nE đều treo điểm D rồi và không muốn một lần nữa. Thời gian trong phòng thi là khoảng thời gian có ý nghĩa nhất- No0nE ngồi suy nghĩ về bản thân. Nó đủ để i nhận ra rằng mình là ai mình như thế nào và mình phải làm sao! sau đây xin chép lại nguyên văn bài viết ây:


08:o6H
- Đang ngồi trong phòng thi- TOÁN CAO CẤP còn 60' nữa để làm bài nhưng chưa viết được chữ nào.
- Đề thi TB-KHÁ nhưng lực học YẾU-KÉM nên đành ngậm ngùi cắt bút-Môn này và những môn sau sẽ không cho phép dính điểm D nữa cho dù phải thi lại - học lại.
- Sau một năm ĐH đến giờ phút này đây vẫn chưa phải thi lại môn nào lý do là cố học, cố thi cho nó qua dù là điểm yếu...
- Một quan điểm một nhận định sai lầm- Và hôm nay, trong giờ phút này, lần đầu tiên nghĩ đến cảnh mình đi thi lại xấu hổ muôn phần.
Nhìn bạn bè đứa nào cũng cắm đầu cắm cổ làm còn mình ngồi cắn bút ngại không tả được.
- Thật sự mình thấy mình quá nhỏ bé, quá dốt, không bằng ai cả vập mà bấy lâu nay vẫn mang biệt danh No0nE đúng là hữu danh vô thực.
- Có lẽ nào hôm nay sẽ làm mình thay đổi- có thể nhận xét chủ quan một tý nhưng mình thực sự mình chỉ có lý thuyết xuông thôi. Trong cuộc sống này lý thuyết xuông không có giá trị.
- Nói được mà không làm được khác nào trái đât không có mặt trời.
Biết sai mà không sửa- Tại sao? Tại vì bấy lâu nay ta vẫn ngủ quên trên chiến thắng, tự tin thái quá, lười và lười.
- Có phải ta dốt đến mức thế không- không thực sự ta là một người không đến nỗi nào nhận thức nhanh. Nhưng ta ơi! VĂN ÔN-VÕ LUYỆN Ta chỉ có nội công àm không có chiêu thức. Không học, không ôn,không luyện thì làm sao mà thành tai được- cứ ngồi mà mơ mà mộng thì cuối cùng ta vẫn là ta, tay trắng tay, lại về với con số 0 tròn trĩnh mà thôi.
Hôm qua, tình cờ mình đọc được một câu rất có ya nghĩa.
"Đổ nhiều mồ hôi trong luyện tập- thì it phải đổ máu trong chiến trường"
-
Thử nghĩ mà xem, ta vui chơi, ta không mất một giọt mồ hôi nào cho cố gắng của mình và giờ đây ta phải trả giá cho mình. Một cái giá không quá đắt nhưng cũng đủ thức tỉnh một con người.
- Liệu rằng cần bao nhiêu lần thức tỉnh nữa thì ta mới là No0nE đây 1.2.3...100...1000. Không có ngày nào đẹp bằng hôm nay, không có lúc nào đẹp bằng ngay bây giờ- Đang trong phong thi.
- Nghĩ mà cười ra nước mắt
end page 01!
- Đây là bài viết có ý nghĩa lớn nhất với mình từ trước đến nay vì nó được viết ra trong một thời khắc có ý nghĩa lịch sử, trong một hoàn cảnh dở khóc dở cười.
-30' nữa đó là thời gian cho mình viết nốt những phần còn dang dở.
- Hứa thật nhiều thất hứa thì cũng thật nhiều thôi thì thôi nhé không cần nữa đâu.Dã bao nhiêu lần mình hứa, thậm hí là thế sống thề chết nhưng rôi đâu lại vào đó. Suối lại chay ra sông, sông đổ ra biển, chữ thầy lại trả cho thầy.
- Những lúc như thế này mình nghĩ đến ai! Nghĩ đến mình nghĩ đến papa mama mà lòng xấu hổ quá, thương mẹ quá mình cảm thấy có lỗi với gia đình, bận bè. Đi học nó không chỉ là quyện lợi mà nó còn là nghĩa vụ. Một nghĩa vụ không nhỏ!
- Mình là niềm tin, là sự hi vọng của gia đình của bạn bè...vậy mà mình làm mọi người thất vọng, mọi gười mất đi niềm tin. Đừng nói khi không làm được.
- Năm học đầu tiên đã khép lại nhật ký sinh viên chỉ ghi lại những trang tối màu không có một điểm sáng nào cả.Một ngôi sao nó sáng được là nhờ co bầu trời đêm. Ban ngày nó vẫn đứng đấy nhưng nó bị ánh mặt trời làm lu mờ.
- Mình cũng thế là một ngôi sao nhỏ bế trong vũ trụ bao la, rông lớn. Bầu trời của mình ở đâu.Bầu trời nào cho con ếch ngồi đáy giếng đó là cái miệng giếng thôi.
- Đã quá nhiều lần măng về hai chữ "THAY ĐỔI" nhưng cũng qua nhiều lần để nó ra đi.
" the future is in our hand"- tương lai nằm trong tay chúng ta
Vậy nó có nằm trong tay mình không, tươnglai mình sẽ thế nào đây khi còn qua nhiều việc để làm.
" Đường tuy gần không đi không bao giờ đến
Việc tuy nhỏ không làm chẳng bao giờ nên"

-
Bắt
đầu bằng những công vệc ơn giản như dọn dẹp cho mình một chỗ học ngăn nắp đấy nên là việc làm đầu tiên...
end page 02.
Cần thiết không một kế hoạch cụ thể?
8h55' còn 8 phút nữa là giờ làm bài kết thúc vẫn chưa được chữ nào.
- Hết giờ rồi về thôi.


Đăng nhận xét

emo-but-icon

Follow Us

Hot in week

Recent

Comments

Side Ads

Text Widget

Connect Us

item