what happiness is?
Hạnh phúc là gì? Một câu hỏi không dễ có câu trả lời! Theo bạn nghĩ nó là cái gi? Khi nào thì bạn cảm thấy hạnh phúc? Tại sao tôi lại đưa...
https://nguyensonceo.blogspot.com/2010/05/what-happiness-is.html
Một câu hỏi không dễ có câu trả lời! Theo bạn nghĩ nó là cái gi? Khi nào thì bạn cảm thấy hạnh phúc?
Tại sao tôi lại đưa ra chủ đề hạnh phúc để bàn luận ở đây! Tại vì tôi muốn noi một điều rắng hạnh phúc nó không phải là nhưng gì cao xa, những ước mơ vĩ đại ... Hạnh phúc nó là những cái thật giản dị. nó ở ngay cạnh tôi, bạn và tất cả chúng ta. Chúng ta cảm thấy chán thấy ghét chũng thứ mà chúng ta đang có. Nhưng khi mất rồi chúng ta mí thấy hết giá trị của nó.
Trong tác phẩm Bến Quê- Người Cha- Người mà đi khắp mọi nơi. Nhưng cuối đời khi mà ông không con đi được nữa thì ông mí nhận ra rằng bên kia bãi bồi- Nơi mà chỉ cách ông một con sông- Nơi mà hằng ngày ông vẫn nhìn thấy nó và là nơi ông chưa một lần đặt chân đến lại là nơi đẹp nhất. Ông cố đi tìm một thứ mà nó ở ngay cạnh ông thôi. Vô lý quá đúng không.
Bạn cũng thế hãy biết trân trọng những gì mình đang có vì đó là hạnh phúc một thứ không thể mua được bằng tiền.
Ước mơ, hoài bão nó giúp ta có động lực để tiến lên nhưng đừng quên tât cả đừng vì nó mà đánh mất đi những gì mình đang có.
Có ai nói mí tôi: Ước mơ, Hoài bão nó đẹp là thế, nó cao cả là thế...Nhưng khi chúng ta đạt được rồi thì nó lại bình thường và giản dị mà thôi.
Ông già và biển cả-Lê Minh Huê/ Ông già đã ước mơ bắt được một con cá Kiếm- một con cá to vĩ đại. Người nó đẹp lắm. vây nó óng ánh bạc, kiếm nó dài và đỏ.Nhưng khi ông giết được nó thì người nó tái dấn hiện một màu bạc không còn óng ánh không còn đẹp nữa và ông mí nhận ra.
Tôi là một ví dụ cụ thể nhất- Có thể mọi người cũng như tôi đánh mất hạnh phúc trong tầm tay mình.
Không biết bao nhiêu lần rồi 1.2.3...10.20....100.200.....Nhiều nhiều lắm nếu dùng số đếm chắc phải dung kiểu REAL rồi.
hihihih
Khi mà tôi có đt tôi không biết làm gì mí nó cả- Nhưng khi không có tôi cảm thấy như bị cụt chân ấy... tôi thấy nhớ nó tôi muốn được cầm nó được nhìn thấy nó dù khôgn bao giờ dung đến nó.
Một điều làm tôi bất ngờ nhất- Thật sự bất ngờ là chiếc điên thoaị LG KG 195 của tôi- Chiếc điện thoại không biết thứ bao nhiêu của tôi nhưng nó là chiếc điện thoại Xịn đầu tiên của tôi-Hang công ty mà. Chiếc điện thoại tôi yêu quý nhất năm cấp 3. Nhưng phải ngậm ngùi bán đi vì trượt lô.hêhheh ngày xưa tôi nát lắm. không dám kể đâu.
Thế rồi một ngày đẹp trời tôi nhìn thấy nó ở Nhổn- nơi tôi sông bây giờ. Ai bảo đó là điện thoại của tôi ư- cảm giác, kỉ niệm 1 năm nó là của tôi đủ để tôi nhận ra nó.
Có lẽ nào định mệnh cho tôi gặp nó. Tôi không thể nhìn nó rơi vào tay người khác được. thế là mất 500k để vật về chủ cũ. bị lỗ mất 150k. xiixixixi
Nhưng mà mua nó về chỉ để ngắm nó cho đỡ nhớ thôi, chứ có dùng đâu , bây giờ thì cho bạn mượn. Miễn sao nó vẫn là của tôi là được còn ai cần thì lấy tuỳ thôi.
hihihihihi hôm nay viêt thế đủ rồi học thôi. 9h:37' mất không một tiếng.
My love